Những câu chuyện ngụ ngôn, sử dụng các biện pháp ẩn dụ hoặc nhân hóa loài vật, con người để phản ánh những vấn đề thực tế trong cuộc sống, truyền tải bài học có giá trị. Truyện cổ tích: Top 4 câu chuyện cổ tích phù hợp cho bé tiểu học. Những câu chuyện cổ tích sau đây thích hợp cho các bé lứa tuổi tiểu học, bố mẹ nên thường xuyên kể cho con nghe. Sự tích con cóc. Ngày xưa, trong nhà nọ có hai chị em, mỗi người một tính nết. Người chị xinh đẹp, tham lam và lười nhác. Người em bị què tay, nhưng rất siêng năng làm lụng. Người chị cậy khoẻ, cậy xinh, sáng trưa chiều tối chỉ luẩn quẩn nào gương nào lược. Chơi Truyện Sự tích con bò thần Kapin. Sự tích con bò thần Kapin là câu chuyện cổ tích kể về tình cảm anh em yêu thương, gắn bó với nhau và nguồn gốc thờ bò thần Kapin của người Chăm ngày nay.. 1. Cây xoài kỳ lạ. Ngày xửa ngày xưa, không rõ xa xưa đến thế nào, chỉ biết rằng đã rất lâu rồi, từ thời cụ kị #phimhoathinh#quàtặngcuộcsống#truyệncổtích#nghethuatsong#bàihọcvôgiá#phim#hoathinh THẰNG CON NGHIỆN BÓNG - PHIM HOẠT HÌNH - Truyện Cổ tích - Quà tặng cuộc s "Truyện cổ tích" theo nghĩa nào đi chăng nữa cũng là những câu truyện về những giấc mơ của con người, giấc mơ được sống hạnh phúc dẫu cho cuộc sống có thế nào, chỉ cần bản thân cảm thấy đủ, cảm thấy hạnh phúc là được rồi. BÁO ĐIỆN TỬ THỂ THAO & VĂN HÓA Nội dung truyện cổ tích của Thiên trả Địa. Ngày xưa, có Thiên và Địa là hai anh chàng cày thuê cuốc mướn cùng ở một làng. Họ giống nhau ở chỗ anh nào anh ấy đều nghèo rớt mùng tơi và đều mồ côi cha mẹ. Nhưng Thiên rất sáng dạ, bảo gì hiểu nấy. Một hôm Địa bảo hắn: nYm0P1t. Anh thợ câu nọ có tánh tàn ác, thường bỏ thuốc độc xuống các khe suối để cá chết nổi lên. Hôm nọ, tình cờ anh ta gặp một con lươn bạch tại khe suối. Dân trong làng bảo – Không nên, con lươn bạch này tu lâu năm rồi … Vì bản chất ác độc, anh ta đem thuốc ra, toan bỏ xuống nước. Có ông thầy chùa chạy đến nài nỉ – Nếu vậy cậu giết tôi còn hay hơn. Anh nọ nói – Nếu ông có đói thì tôi cho ông ăn chớ tôi cương quyết giết con lươn này. Anh ta mời ông thầy chùa về nhà, đãi bữa cơm chay. Mãn buổi cơm, anh ta ra suối bỏ thuốc độc. Thuốc pha vào nước suối đỏ ngầu. Trong nháy mắt, con lươn nọ trồi lên, lờ đờ như điên dại. Mừng quýnh, anh nọ bắt con lươn về làm thịt. Lạ thay, trong bụng con lươn có mấy món đồ chay đã đãi ông thầy chùa khi nãy. Dân làng xôn xao bàn tán, cho rằng ông thầy chùa chính là con lươn trá hình. Từ đó anh thợ câu lấy làm e ngại. Vợ anh có thai. Lớn lên, đứa con đau ốm liên miên, báo hại anh thợ câu phải tán gia bại sản mà chạy thuốc cho nó. Nghe có vẻ kỳ lạ nhưng sự thực là chúng ta đều đang nuôi một con bò hay thậm chí cả một đàn bò. Đó là những con bò bao biện, viện cớ, đổ lỗi, ỷ lại, mãi tự hào với quá khứ… Và cuốn sách Ngày xưa có một con bò ra đời để giúp bạn thoát khỏi lũ bõ dai dẳng người thường hay tự kiêu, nghĩ mình làm tốt rồi, học giỏi rồi, xinh đẹp rồi nên cứ dựa vào thành quả đó để ỷ lại, không cố gắng nữa và sa vào bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng mình ít nhất đang có cái gì đó. Có hàng ngàn, hàng vạn loại bò đang chi phối, hạn chế sức bật của chúng ta nhưng đang được chúng ta bao bọc, bảo vệ trong lớp vỏ mang tên Chỗ Dựa. Nếu Chỗ Dựa vô hình đó mất đi, ta sẽ sụp đổ??? Nếu bạn vẫn muốn nuôi bò, vẫn muốn “ăn mày quá khứ” thì có lẽ cuốn sách này không dành cho bạn. Ngày xưa có một con bò chỉ dành cho những người mong muốn được tiêu diệt con bò của chính mình. Ngày xưa có một con bò bắt đầu bằng một câu chuyện mang tính ngụ ngôn vừa ngắn gọn, vừa dễ hiểu để rồi cho ta bài học sâu sắc nhưng thật đơn giản về sự thành công ở đời những lời bao biện, viện cớ, đổ lỗi chẳng bao giờ giúp được chúng ta thành công hơn; ngược lại, dám dũng cảm đối mặt với sự trì trệ của mình để sẵn sàng tìm ra giải pháp mới là con đường tiến lên bền hình tượng ẩn dụ là con bò, tượng trưng cho những kiểu biện bạch dễ dãi trước khó khăn, tác giả giải thích rất rõ ràng từng loại bò mà mỗi chúng ta đều có, cùng với những cách phân biệt và tiêu diệt xưa có một con bò là một cuốn sách có thể tạo cảm hứng thật sự cho bất kỳ ai. Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất rất xa xôi, có một chàng trai rất nghèo sống đơn độc một mình. Một hôm, trên đường về nhà, chàng phát hiện một con hạc trắng đang cố đạp cánh bay, trong khi một chân của nó bị kẹt vào cái bẫy của thợ săn. Chàng liền mở cái bẫy ra giải cứu con hạc tội nghiệp. Con hạc liền bay vút lên cao, lượn tròn 3 vòng trên bầu trời như muốn nói lời cám ơn chàng trai. Vào một đêm trời bão lớn, có một cô gái vô cùng xinh đẹp gõ cửa nhà chàng và nói “Ta bị lạc đường, chàng có thể cho ta tá túc một đêm được không?” Chàng trai tốt bụng mời cô gái vào nhà, nấu cho cô gái bát cháo và nhường luôn cả gối, chăn đắp của mình cho cô gái. Thế rồi hôm sau và hôm sau nữa có vẻ cô gái không có ý định rời khỏi đi, cô mới mạnh dạn thổ lộ cùng chàng “Chàng rất tốt bụng lại nhân hậu. Ta có thể làm vợ chàng được không?”Tất nhiên là chàng trai vô cùng mừng rỡ và đồng ý ngay lập tức. Dù trong lòng có chút lo lắng là tình cảnh nghèo của anh làm sao có thể nuôi được nàng đây. Thế là từ đó nàng trở thành vợ của chàng trai. Bắt đầu những tháng ngày hành phúc bên nhau. Nhưng người vợ thấy chồng mình ngày càng làm việc vất vả, về nhà ngày càng trễ với dáng vẻ rất mệt mỏi. Nàng bắt đầu lo lắng và nói với chàng rằng nàng sẽ dệt vải còn chàng hãy đem đi bán. Nàng căn dặn cẩn thận với chàng rằng “Khi thiếp dệt vải, chàng tuyệt đối không được nhìn vào phòng dệt nhé!” Chàng trai đồng ý và chờ vợ ở bên ngoài. Đến lúc chiểu tối nàng mở cửa bước ra trên tay cầm một tấm vải lấp lánh, óng ánh, vô cùng sặc sỡ. Tuy nhiên, khuôn mặt người vợ lại trông rất mệt mỏi, tiều tuỵ. Nàng dặn chàng hãy đem vào thành bán cho vị lãnh chúa giàu có nhất vùng, chắc chắn sẽ được một khoảng tiền kha khá. Hôm sau theo lời vợ, chàng vào thành đem bán cho vị lãnh chúa. Ông ta vừa nhìn tấm vải liền thích thú nói “Ta chưa bao giờ thấy một tấm vải dệt nào mà đẹp thế này. Ta rất thích. Hãy dệt cho ta thêm một tấm nữa, ta sẽ trọng thưởng gấp bội.” Chàng trai quay về thuật lại với vợ mình và nàng đáp rằng “Không sao, vậy thiếp sẽ dệt thêm một tấm vải thật đẹp. Sau này hai vợ chồng mình sẽ không còn vất vả nữa. Nhưng chàng nhớ, không được mở cửa phòng khi thiếp đang dệt.” Ngay sau đó, người vợ vào phòng bắt đầu dệt vải, người chồng tiếp tục chờ bên ngoài. Một ngày, hai ngày, ba ngày đã trôi qua nhưng chàng vẫn cứ nghe tiếng máy dệt điều đặn, nàng mãi vẫn chưa thấy ra. Quá lo lắng và sốt ruột cho vợ, chàng quyết định phải vào phòng xem sao. Một cảnh tượng kinh ngạc trước mặt chàng, một con hạc trắng ngồi bên khung dệt, đôi cánh nó dang rộng đang rướm máu, nó dùng lông để dệt vải, lúc đó tấm vải cũng đã dệt gần xong. Con hạc nghe tiếng mở cửa liền hốt hoảng quay lại, nó đau khổ nói “Là thiếp đây, vợ của chàng đây. Thiếp chính là con hạc mà chàng đã từng cứu mạng. Nhưng bây giờ chàng đã nhìn thấy hình dạng thật của thiếp, nên thiếp chẳng thể nào ở lại bên chàng được nữa rồi. Tạm biệt chàng.” Con hạc liền bay qua cửa sổ, bay vút về trời. Từ đó, không bao giờ được quay lại dân gian nữa. Người chồng đau khổ ôm tấm vải, ngày qua ngày đợi chờ người vợ của mình quay về… Nội dung câu chuyện các bạn đón đọc tại đây Chuyện kể cho bé Một hôm, con Cò chân dài, mỏ dài, cổ dài đi dọc theo bờ sông. Nước trong vắt như trong những ngày đẹp trời nhất. Con cá chép lượn tung tăng với con cá mè. Chúng bơi sát bờ. Nếu con Cò muốn bắt, có thể bắt dễ dàng. Nhưng nó nghĩ nên chờ một lúc nữa để cho đói hơn một chút nữa nó ăn uống điều độ, đúng giờ giấc. Một lúc sau thấy đói, Cò tiến đến gần bờ, thấy những con cá rô ngoi lên mặt nước. Cò không thích những con cá này, nên chờ những con cá ngon hơn. Nó nói một cách khinh rẻ - Cò tôi mà lại thèm đi ăn những con cá rô tầm thường ấy sao? Người ta còn coi tôi ra gì nữa! Chê bai cá rô, nó gặp một con cá lòng tong - Cá lòng tong! Đó là bữa ăn của một con Cò sao! Tôi thèm há mỏ vì những con cá ấy sao! Cứ như thế, rốt cuộc Cò không tìm được con cá nào cả, khiến nó phải há mỏ vì một con vật kém hơn. Cơn đói tới, nó rất lấy làm sung sướng và dễ chịu khi bắt được một con ốc sên. Bài học từ con Cò dạy chúng ta đừng nên khó tính quá. Muốn được nhiều sẽ mất tất cả. Cũng đừng chê bai, những người dễ tính mới là khôn khéo. ← Chàng lười → Chú voi con Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam Ngày xưa ở Gia-định có một tên cướp lợi hại bị bắt và kết án tử hình. Trong ngục, hắn ta bảo người nhà đem hậu lễ đến chạy chọt với tên quan án để mong quan cố tìm cách cứu hắn thoát chết. Quan án nhận lời, đòi phải có đủ hai mươi nén bạc mới có thể lo lót xong. Người nhà tên cướp lo đủ số bạc. Nhưng sau khi nhận đủ bạc rồi, quan lại muốn ăn không một mình, không muốn chia với bọn quan đầu tỉnh và bọn quan trong bộ. Vì thế, cái đơn xin ân xá của tên cướp bị bộ bác, tên cướp vẫn bị đem ra pháp trường xử trảm. Còn quan án ta sau đó, để tránh mặt, bèn cố chạy chọt để được đổi về kinh làm lang trung bộ Hộ. * * * Một hôm, có một ông cử quê quán ở Gia-định sửa soạn về kinh thi hội. Nhưng nhà ông nghèo quá không biết lấy gì để chi tiêu dọc đường. Ông đi vay hết mọi nơi nhưng vẫn không đủ số. Sắp đến ngày phải ra đi, bỗng có một người khách tự dưng tìm đến làm quen, nói rằng mình cũng sắp trẩy kinh nên đến rủ ông cùng đi cho có bạn. Thấy ông cử than rằng mình chưa lo xong tiền ăn đường, người khách lạ ấy hứa sẽ chịu mọi phí tổn, quý hồ được cùng đi với ông là tốt rồi. Sau ngày khởi hành, ông cứ dần dần thấy người bạn đồng hành của mình quả tốt bụng hơn ông tưởng. Mỗi lần đến một chặng nghỉ ở nhà trạm, ông thấy hắn chăm lo cho ông từ cơm nước cho đến chỗ ăn, chỗ ở, hơn cả một người hầu. Tiền nong hắn chịu tất, trái lại về phần hắn, chẳng thấy hắn lo liệu gì sốt. Không bao giờ hắn chịu ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu với ông. Càng ngày ông cử càng thấy áy náy không yên. Từ chỗ chịu ơn đến ngạc nhiên, ông thấy không thể im lặng mãi, nên nhân lúc vượt qua một cái đèo, bèn hỏi - Bác lo lắng chỗ ăn chỗ trọ cho tôi thực là chu đáo. Tôi không biết cảm tạ thế nào cho xứng cả. Nhưng tại sao về phần bác, tôi chẳng thấy bao giờ bác bận tâm đến mình. Thế bác ăn ở đâu? ngủ ở đâu? Người khách lạ không ngần ngại trả lời - Chả giấu gì bác, tôi không phải là người mà chỉ là một con ma. Tôi theo bác là chỉ cốt nhờ bác làm ơn chỉ đường cho để báo thù... - Báo thù ai? Ông cử vội hỏi. - Báo thù một kẻ trước đây đã ăn tiền của tôi mà nuốt lời hứa để tôi thọ tội. - Tên hắn là gì? - Là án sát Đặng. - Trời ơi! Ông Đặng này là thầy học cũ của tôi. Nghe ông cử kêu lên như thế, người khách lạ nói tiếp - Không can gì. Tôi mang oán thì tôi cứ trả oán; còn bác chịu ơn thì cứ lo mà đền ơn. Chỉ cần bác giúp tôi khi đến kinh chỉ nhà tên đó cho tôi là đủ. Khi hai người đến kinh bèn từ giã nhau. Một người tìm vào khu trường thi để sắp đặt chỗ trọ, còn con ma thì tìm đến nhà viên án sát để nghĩ cách báo thù. Thoạt đầu hắn làm cho đứa con quan án phát điên. Thằng bé trạc mười bốn, mười lăm tuổi, đang hiền lành lễ phép, bỗng dưng sinh ra hung hăng dữ tợn, hoa chân múa tay, miệng nói nhảm nhí gây gổ với mọi người. Cơn điên bốc mạnh, thằng bé cầm con dao múa lên rồi chạy khắp nơi, cuối cùng làm bị thương một đứa bé khác và đâm chết một người đi đường. Thân nhân người chết khôn xiết đau đớn, vội mang xác đến nhà cha mẹ đứa bé bắt đền mạng. Quan án phải bỏ ra một lúc rất nhiều tiền không những để sắm hòm ván, thuê chôn cất và đền cho thân nhân người bất hạnh, mà còn dùng đút lót cho quan nha sở tại để họ khỏi sinh sự lôi thôi. Trong khi đó, quan phái người nhà tìm bắt con về để tìm thầy chạy thuốc. Nhưng bao nhiêu thuốc men uống vào đều vô hiệu. Quan án lại mời một thầy phù thủy cao tay đến để trị tà bắt quỷ. Nhưng sau ba ngày ba đêm chứng điên của thằng bé vẫn không thuyên giảm chút nào. Thầy thú thực rằng vì tà ma quá mạnh không thể trấn áp được. Quan án tuy tiêu tốn đã nhiều công của, vẫn không nản lòng, hứa sẽ thưởng một số tiền lớn cho người nào chữa được con mình lành bệnh. Cho đến ngày trường thi treo bảng, ông cử Gia-định mới biết mình "trượt vỏ chuối". Đang khổ vì tứ cố vô thân, không biết xoay đâu tiền ăn đường, thì bỗng gặp lại người khách lạ. Hắn bảo ông - Bây giờ là lúc bác có thể trả ơn cho thầy học của bác được rồi đấy. Tôi ra đây lúc đầu định vật chết con nó báo thù chơi, nhưng sau nghĩ lại thấy tội của nó chỉ đáng làm cho con nó điên khùng một dạo là đủ. Bây giờ bác đến đấy trả ơn cho người ta, lại vừa có thể kiếm một số tiền lộ phí. Còn tôi, tôi phải vội về trước. Ông cử liền tìm đến nhà thầy học cũ. Quan án vì trong nhà đang có chuyện bối rối, không muốn tiếp người học trò của mình, bèn bảo người nhà ra nói dối là mình đi vắng. Nhưng ông cử vội đáp - Tôi đến đây là vì công tử con thầy đấy! Nghe nói thế, quan vội sai mời ông vào. Ông cử giả thác rằng mình có một phương thuốc bí truyền có thể chữa chạy những bệnh điên cuồng rất hiệu nghiệm. Cách chữa của ông rất giản dị hàng ngày ông đến trước con bệnh, mặc cho nó gào thét múa may, ông thong thả ngâm lên những bài phú cổ. Ông cứ kiên nhẫn làm như vậy suốt ba ngày. Bệnh của đứa bé lui đi trông thấy. Cuối cùng, khi thấy thằng bé đã hết điên, ông cắt cho nó những chén thuốc bổ. Quan án vô cùng mừng rỡ, ca ngợi không tiếc lời tài thuốc của người học trò cũ, và trước khi người ấy ra về, mang tặng hai mươi nén bạc để đền công đã chữa cho đứa con mình[1]. KHẢO DỊ Một truyện của Trung-quốc có vài nét tương tự Vào thời Càn Long có một người tên là Cố Nghiêu Niên vì việc gạo tăng, kêu gọi dân chúng đánh lại quan, bị viên án phủ Tô-châu bắt tội chém. Hồn ma tìm đến nhà Giang Vũ Phong làm quan ở Tô-châu, ám vào đứa con là Giang Bảo Thần để báo thù. Bảo Thần đi Kim-lăng thi hương, lúc trở về tự nhiên bị bệnh nguy kịch. Họ Giang tìm danh y khắp nơi nhưng ai nấy đều lắc đầu. Nghe nói có một danh y là Quân Nhất Biều, họ Giang bèn nhờ một người bạn mời hộ. Khi danh y sắp đến thì người bệnh nói chuyện với ma ở trong buồng - "A, Cố Nghiêu Niên đã đến đấy ư, mời anh ngồi". Ma đáp - "Ta báo cho anh biết là anh đã đậu thi hương thứ ba mươi tám. Còn bệnh của anh thì cũng dễ thôi, anh cho ta bữa rượu để ta đi". Giang Vũ Phong nghe nói, vội chạy vào buồng bảo - "Cố Nghiêu Niên, anh đi đi, muốn gì ta sẽ cho". Đáp - "Tôi chưa đi được vì ngoài cửa có một người, lại có nhà danh y sắp đến, tôi sợ hai người ấy". Khi Quân Nhất Biều đến, nghe người bạn kể lại chuyện này, bèn rủ bạn cùng vào, rồi một người bắt mạch cắt thuốc, một người cầm chổi đập khắp buồng. Quả nhiên, bệnh Giang Bảo Thần lui đi trông thấy. Đó là vì con ma bỏ đi không quấy nữa[2]. [1] Theo Lăng-đờ Landes, sách đã dẫn. [2] Theo Tân tề hài, quyển 2. ← Phạm Nhĩ→ Rắn báo oán

truyện cổ tích con báo